TIẾNG NHẠC QUÊ HƯƠNG

MƯA RƠI HAY GIỌT LỆ ĐỜI...


Mưa vẫn rơi bầu trời u ám
Má em hồng vội rám thời gian
Phải chăng kiếp phận đa đoan
Nát hồn trinh nữ gái ngoan bọt bèo
Giông bão cuốn gió reo lòng cuốn
Cuộc đời này đâu muốn có đâu
Trót mang một khúc tình sầu
Ngẩng lên mái tóc trên đầu hoa dâm
Ta vẫn vui nhìn mầm hoa thắm
Ta vẫn cười ta ngắm trời xanh
Bên ta còn những ngọt lành
Quyết ươm cây trái nở thành hoa thơm
Giọt lệ nào bát cơm chan đẫm?
Giọt mưa nào chân giẫm đường trơn?
Ai nào muốn phận cô đơn
Trách chi phận bạc dỗi hờn mà than
Mưa vẫn rơi trên giàn mướp trắng
Ta thấy lòng đợi nắng bừng lên
Những gì sầu tủi vội quên
Tơ hong nắng mới dệt lên thiệp hồng
Xua cái lạnh sầu đông trong dạ
Nở nụ cười hoa lá xanh tươi
Muốn cho nhiều những nụ cười
Cho thơ có cánh cho người thêm sang
Bên hiên nhà trăng vàng ta đợi
Nâng chén trà vời vợi trăng ngân
Thấy hồn tràn ngập sắc xuân
Dẹp tan mưa lũ đường trần phôi pha
Con chèo bẻo vội ca tiếng hót
Tiếng đàn bầu lảnh lót trong đêm
Câu thơ ngâm nát môi mềm
Ta như xé toạc màn đêm nhìn trời
Mưa trời hay nước mắt rơi?
Mong mưa mau tạnh để trời xanh trong
Tâm đem đốt lửa lòng cháy sáng
Câu đợi chờ lai láng yêu thương
Ô kìa đất mẹ quê hương
Mưa rơi lệ ướt đêm trường ai hay?
Lòng gợi nhớ những ngày nắng đẹp
Vần thơ như ánh thép hào quang
Cho ta mơ giấc mộng vàng
Nghĩ suy ao ước huy hoàng mai sau
Mưa nhiều quá buồng cau chớm lạnh
Mưa ơi mưa làm chạnh lòng ta
Câu cau trái vụ không hoa
Giàn trầu cũng chẳng bò ra tý nào
Bước chân ta ra vào nhiều thế
Mưa ơi mưa nghĩ để mà đau
Khăn mùi xoa sao thể lau
Một dòng mưa lớn chảy sau cõi lòng....

ĐỪNG GIẤU ANH...

Em giấu anh như bát canh quên cho muối
Như cánh rừng hoa chuối chẳng còn tươi
Như sân trường hè đến vắng tiếng cười
Chỉ hoa phượng với mấy người bảo vệ
Con bướm vàng lạc vườn hồng dâu bể
Con ong cười bảo thế mới là vui
Em giấu anh hoa đâu mãi tỏa hương
Suốt năm canh phủ màn sương mở ảo
Còn đâu nhận được tấm lòng thơm thảo
Câu thơ buồn chẳng cởi áo cho nhau
Gió giật nhiều dập nát những buông cau
Xào xạc lá rơi một màu vàng úa
Và em ơi đã đau đừng cầu chúa
Như gió trái mùa lúa chẳng đơm bông
Hãy thật đi em cho má tươi hồng
Cho thế gian chẳng còn đông lạnh lẽo
Đừng cố níu đường đời xa muôn nẻo
Đừng vô tình bóp méo một vần thơ

TẠI ANH...


Tại anh liều mạng qua sông
Ba quân tướng sĩ quyết không lùi về
Ra đi mẹ dặn câu thề
Ngày vui chiến thắng hãy về nghe con
Quê hương một dải núi non
Lạc Hồng máu Việt mãi còn trong nhau
Tại anh chắn trước rào sau
Cho lên em phải khổ đau thiệt rồi
Tại anh lời nói qua môi
Chót mồm lỡ miệt mất rồi hỡi em
Ô kìa em ngẩng lên xem
Quân anh hừng hực đi kèm lẫn nhau
Đánh cửa trước đạp cửa sau
Cửa cung thẳng tiến cùng nhau sẵn sàng
Tiền xe hậu pháo anh phang
Pháo lồng anh nổ hàng tràng thất kinh
Mã anh nhảy bất thình lình
Mã quì em đậy một mình được sao?
Tốt con lặng lặng tiến vào
Sĩ hai bên vén làm sao bây giờ
Hai bên tượng cản đứng chơ
Hỏi hồn trinh nữ bơ vơ phương nào
Cớ chi im lặng thế sao?
Hay là đứng đợi anh vào vô cung
Sao em chẳng thấy lạnh lùng
Mà vui mở hội tương phùng thế ư?
Hay là đánh để tương tư
Hay là ghét để đầu tư bước đầu
Lẽ nào lối đánh hiểm sâu
Làm anh ngã ngựa bỏ đầu hay sao?
Non xanh gió lộng vẫy chào
Mỵ Châu Trọng Thủy thủa nào chưa quên
Duyên tình đẹp mãi ở bên
Tình nào còn mãi chưa quên sắc màu
Tại anh dùng kế em đau
Tiếng than vãn để cho màu lệ rơi
Trăm năm còn đó tình đời
Giọt châu ai lỡ buông rơi hão huyền
Sao không hát khúc còn duyên
Mà nhìn bèo dạt tới miền đất xa
Sao trời thao thức trăng tà
Đèn khuya chợt tắt xót xa buông sầu

VỀ VÙNG KINH BẮC


Quê hương Kinh Bắc đón chào
Bạn bè khắp nẻo xôn xao tìm về
Gió ngàn lồng lộng bở đê
Trời xuân thắm đượm ta về thăm nhau
Xuân nay xanh thắm sắc màu
Ta vui là bởi có nhau vui cùng
Người về Kinh Bắc vui chung
Như tương ngộ tương phùng giao duyên
Ta không ngồi tựa mạn thuyền
Nhưng ta vui bởi đứng liền bên nhau
Nụ cười tươi đượm sắc màu
Trong xuân vẫn thấy có nhau thật rồi
Dẫu rằng đường xá xa xôi
Mà lòng chẳng ngại để rồi bảo đi
Ta nghe xuân vẫn thầm thì
Đền Đô điểm hẹn ta đi thăm chùa
Bến sông vọng tiếng chèo khuya
Kia rồi Cổ Pháp vào chùa viếng thăm
Vẫn còn đây với tháng năm
Dấu xưa lấp lánh trăng rằm lung linh
Đường xa có bạn có mình
Bên nhau ta thấy chữ tình thêm thân
Đền Đô ta ghé lại gần
Nén hương phảng phất trong xuân ngập tràn
Trong lòng như thấy hân hoan
Bên nhau chụp ảnh kết đoàn vui chung













GIẤC MỘNG DU DƯƠNG


Nửa đời người thử một chuyến du dương
Tìm về nơi có người thương ngóng đợi
Bầu trời xa ôi đám mây vời vợi
Tự thấy lòng nghĩ ngợi phút trầm ngâm
Ta thấy trong em dạo khúc nhạc trầm
Ta thấy đời ta cung thanh thánh thót
Hạ sang rồi đợi cơn mưa nhỏ giọt
Nhấp ly trà thấy vị ngọt yêu thương
Ta thấy mình sao lắm nỗi vấn vương
Hẹn ngày về tìm quê hương em đó
Bầu trời cao mấy hôm nay lộng gió
Chợt thấy mình nhớ lời ngỏ thân quen
Đã biết rồi người đã ngấm hơi men
Đốt cháy bỏng bằng tình yêu ngập nắng
Trong đêm khuya tiếng đàn văng vẳng
Giật mình nhìn một khoảng lặng mờ xa

MỘT THỜI ĐÃ XA


Bằng lắng tím ngát sân trường
Trong ta lại nhớ người thương mất rồi
Ngày xưa tuổi trẻ sục sôi
Sông quê bên lở bên bồi mà thương
Nặng lòng đất mẹ quê hương
Tình quê ta mãi vấn vương trong đời
Bâng khuâng nghĩ lại một thời
Tuổi thơ sao thật yêu đời lắm cơ
Rõ ràng là quá mộng mơ
Bao năm đèn sách rồi chờ thành danh
Quê hương gió mát trong lành
Ta về đất mẹ ươm nhành hoa tươi
Bên em trò nhỏ vui cười
Bên bao đồng nghiệp tình người khắc sâu
Sương bay điểm bạc mái đầu
Sờ lên chạm phải tóc sâu chạnh lòng
Nhớ ngày xưa ấy nhớ mong
Cảm tình ai thế mà lòng đắm say
Thời gian đi mãi từng ngày
Bao mùa lá rụng cỏ may úa sầu
Tìm em em ở nơi đâu
Chỉ nghe ai nói "qua cầu gió bay"
Bạc tiền mau ngấm men say
Thuyền hoa sang bến nắm tay bên chồng
Anh về ôm lạnh sầu đông
Còn đâu ngắm mãi má hồng bên hiên
Ghét thay thời đại kim tiền
Cái nghèo đeo đẳng triền miên bao người
Đôi khi giở khóc giở cười
Giá như ngày ấy vàng mười trao tay
Thì đâu cho đến hôm nay
Nghĩ về thủa ấy mà lay lắt lòng
Đồng xa lúa trỗ đòng đòng
Lúa thơm mùi sữa cho lòng thêm say
Tình quê vẫn ở chốn này
Gửi vào ký ức những ngày đã xa
Bằng lăng ơi mãi thắm hoa
Ta nhìn cho đỡ xót xa giận hờn
Đầu hè mưa đổ từng cơn
Lòng ta ấm lại cô đơn chẳng còn
Biết là chẳng nước chẳng non
Gạn lòng chau chuốt cho còn chữ tâm
Gắng công chăm sóc ươm mầm
Niềm vui như thể thì thầm cùng ai?
Nước sông trôi mãi trôi hoài
Đò ngang sang bến đợi hoài người sang
hihi-nhìn bằng lăng tếu táo tý cho đời thêm vui-mềnh chả giống bài thơ đâu nhá-há há

BUỒN VÀ VUI


Ai buồn mang bán tôi mua
Để tôi gom lại thành mùa đông thôi
Biết rằng lạnh cóng làn môi
Gắng mà chịu đựng để rồi xuân sang
Xuân sang có ánh nắng vàng
Có hương cỏ nội có chàng đi câu
Nếu mà ý hợp tâm đầu
Thì đi chung bước qua cầu gió bay
Buồn còn đâu nữa mà say
Vui thì ắt phải đến ngay rồi mà
Bầu trời tràn ngập sắc hoa
Cái vui thưởng thức để mà tương tư
Nụ cười ẩn cả vào thư
Thì em cố giữ khư khư bên mình
Buồn vui kể cũng thật tình
Vui buồn lẫn lộn đời mình đời ta
Không trung một khoảng bao la
Cho buồn trú ẩn để mà bỏ đi
Để vui vang tiếng thầm thì
Cuối xuân còn có thứ ghi vào lòng

TA LẠI VỀ...


Ta lại về đúng nghĩa trái tim ta
Để viết tiếp bản tình ca quê mẹ
Quê hương ơi khắc sâu thời thơ bé
Của một thời ôi tuổi trẻ nồng căng
Dưới lũy tre làng lấp ló anh trăng
Mặt nước lung linh cùng chị Hằng thổn thức
Gói cả vào thơ một thời sung sức
Vẫn còn nguyên những ký ức vời xa
Vẫn biết rằng bầu trời rét tháng ba
Màu tím thân thương vườn cà quê mẹ
Gốc hoa hồng một bông hoa bừng hé
Ngát hương nồng một thời trẻ dần xa
Muốn dang tay ôm bè bạn của ta
Biết đến quê hương tình nhà nghĩa nặng
Như kiếp đời có lúc mưa lúc nắng
Sông quê mình lẳng lặng nước cuốn trôi
Mãi chèo khua như điệp khúc luân hồi
Nhịp nhàng ru như trong nôi mẹ hát
Đồng lúa chiêm gió đông về dào dạt
Tự thấy lòng bát ngát một hồn quê

ĐÊM MƯA NHỚ KỶ NIỆM XƯA




Đêm năm nghe tiêng mưa rơi
Gió xuân lướt nhẹ nảy chồi mầm hoa
Phá tan tĩnh nặng canh gà
Bầy chim vỗ cánh sau nhà vút bay
Ngỡ đêm tĩnh lặng hơn ngày
Vậy mà cảnh vật vần xoay không ngừng
Lòng tôi bỗng thấy dưng dưng
Một thời gian khổ tưởng chừng đã quã
Những ngày ở chiến trường xa
Lòng luôn nhớ tới quê nhà mến yêu
Nhớ người em gái mỗi chiều
Mối tình đôi lứa bao điều buồn vui
Thế rồi mỗi đứa mỗi nơi
Thời gian cách biệt phương trời xa xăm
Chiến trường ác liệt nhiều năm
Nơi làng quê nhỏ thầm mong người về
Dòng sông cùng với con đê
Vi vu tiếng sáo chiều quê thanh bình
Người xưa nay đã về dinh
Chỉ con tôi với một mình mình thôi
Chuyện tình nay đã xa rồi
Tôi đâu có lỡ trách người năm xưa
Cũng vì sau một đêm mưa
Mà bao ký ức như vừa qua đây
Sức sống vẫn mãi tràn đầy
Kỷ niệm tôi gửi những ngày cũ xưa

TUỔI THƠ ANH-TUỔI THƠ EM


TUỔI THƠ ANH...TUỔI THƠ EM...

Tuổi thơ anh ngọt lành là thế
Tuổi thơ em dâu bể lênh đênh
Em như con sóng bồng bềnh
Còn anh như một dòng kênh đợi chờ
Ta cùng có tuổi thơ tươi đẹp
Nhớ những ngày ngồi bếp nấu canh
Bát canh thơm phức ngọt lành
Như dòng sữa mẹ đã dành cho ta
Mẹ đi chợ mua quà cho bé
Anh em mình chia sẻ làm đôi
Cả nhà vui hưởng niềm vui
Anh em ta lại vui cười bên nhau
Ngoài đầu làng cô dâu chú rể
Đám cưới vui già trẻ bên nhau
Trẻ con cứ chạy theo sau
Ngoi lên để ngắm cô dâu má hồng
Những ngày ấy khắc trong tâm trí
Đến hôm nay thời trẻ vội qua
Chỉ còn ký ức đã xa
Một thời để nhớ làm ta yêu đời

TRĂNG ĐÊM


Trăng đêm đẹp quá người ơi
Cớ sao lại sợ cho đời cô đơn
Ngoài xa gió rít từng cơn
Mây gieo nỗi nhớ sao hờn ẩn đâu?
Cớ sao đời mãi vương sầu?
Để rồi sờ thấy mái đầu hoa dâm
Dù rằng một mối tình câm
Thì nên tô đẹp tình thâm hỡi người
Miễn sao đổi lấy nụ cười
Cho lòng thổn thức buông lời yêu thương
Sợ làm chị hỡi giọt sương?
Biết rằng se lạnh đêm trường săt se
Nụ hôn chạm vội e dè
Tự dưng như thấy khóc nhé bên nhau
Nhớ khí vai tựa chịn đầu
Môi thì thỏ thẻ những câu ân tình
Rõ ràng chê xấu linh tinh
Nhưng lòng vẫn một bóng hình đẹp thay
Người ơi ngày lại qua ngày
Sợ chi cho khổ đoạ đày tấm thân
Trăng khuya rồi cũng tan dần
Hoàng hôn lại tới mùa xuân lại về
Vang vang câu hát lời thề
Người đi trong nắng thôn quê ngập tràn

VỀ LẠI LỐI XƯA



Lâu rồi về lại lối xưa
Hoàng hôn nhạt nắng rặng dừa ngát xanh
Thôn quê có ngọn gió lành
Cây bên đường vắng mấy cành trổ hoa
Lá vàng khe khẽ lùa qua
Hoa xoan tím ngát như là bông bay
Tiếng ve rả rich mỗi ngày
Tiếng lòng quê mẹ hôm nay tìm về.
Ta về với cảnh thôn quê
Căn nhà nho nhỏ vẫn về sớm hôm
Mỗi khi dạo bước hoàng hôn
Mà sao lòng thấy bồn chồn lắm thay
Ngõ xưa vẫn bước chân này
Mà sao nay đã nở đầy hoa thơm
Nay về đất mẹ quê hương
Mà sao lòng thấy vấn vương tơ lòng
Mẹ già vẫn đợi vẫn mong
Con xa về sống giữa lòng quê hương

EM YÊU ƠI ...

E yêu ơi một ngày vui em nhé
Trong tim ta như em bé ru hời
Là niềm tin là lẽ sống trên đời
Là hạnh phúc là chân trời tươi sáng

Và em ơi ta một lòng ơn Đảng
Trái tim hồng vẫn lai láng tình quê
Ta có em như một nỗi đam mê
Vần thơ mới như lời thề vừa ngỏ

Nắng hồng tươi vừa đi qua đầu ngõ
Chợt thấy em em chớ bỏ đi nghe
Đông lạnh dần qua rồi lại sang hè
Anh lại hát câu vè thủa trước

Đường đời ta đi còn bao điều mơ ước
Thắp lửa tình mơ cho được niềm tin
Chẳng phải bông lung mỏi mỏi ngắm nhìn
Ta sẽ hóa kẻ ăn xin một tình yêu rực cháy


ĐỢI...


Đợi mùa rực cháy hoa cau
Vườn xuân mơn mởn nõn trầu ló xanh

Em thời tiếp đón ông anh
Sang nhau để nhuộm sắc thành nét thơ
Sông quê vẫn đợi vẫn chờ
Thuyền ai sang bến con đò chao nghiêng
Vẫn còn nặng một tình riêng
Chờ anh trẩy hội tới miền quê em
Tháng tư anh hãy về xem
Quê hương vui hội anh đem chim về
Thả cùng các cụ thôn quê
Cho say nắng hạ cho phê cõi lòng
Cụ bà thắt đáy lưng ong
Ngẩng nhìn các cụ đàn ông làm trò
Chim bay các cụ so đo
Chim ông còn nhỏ chẳng to tý nào
Chim tôi bay thật là cao
Đường bay tạo dáng lọt vào mắt lai
Một đời mang kiếp làm trai
Mang chim thả hội khiến ai phải thèm
Đồn rằng cô bạn xưng em
Xem chim vui hội mà thèm tái xuân

TẠI EM....



Tại em vội thích lấy chồng
Cho nên phấn thắm má hồng xinh tươi
Mỗi khi em mở miệng cười
Giai làng lắm kẻ ối người nhìn em
Em đi bao kẻ nó thèm
Đường đi lối nhỏ kẻ người rèm pha
Người thích thì cứ ngợi ca
Người ghen thì cứ vào thập thò
Người thương thì cứ vội lo
Người ghét thì cứ chém cho tơi bời
Cho nên em bỏ cuộc chơi
Yếm thắm sáng ngời xuống chuyến đò ngang
Trời đông mây đổ nắng vàng
Em vui em sướng theo chàng đi xa
Em đi bỏ lại quê nhà
Người thương thất thểu vào ra đượm buồn
Mưa xuân ướt cánh chuồn chuồn
Nhớp nha nhớp nháp hỏi buồn nào không?
Nay về nhìn lại bến sông
Vừng đông tắt nắng cành hồng héo hon
Mưa buồn phấn nhạt má son
Giờ đây em đã hai con rồi à?
Em nhìn vẫn thẹn người ta
Ngẩng lên tóc đã sương pha mái đầu
Ngày xưa nghĩa nặng tình sâu
Mà nay xa thế cung sầu còn mang
Cớ sao vẫn thấy ngỡ ngàng
Đành ôm chữ " Hận" ta mang suốt đời