Mưa vẫn rơi bầu trời u ám
Má em hồng vội rám thời gian
Phải chăng kiếp phận đa đoan
Nát hồn trinh nữ gái ngoan bọt bèo
Giông bão cuốn gió reo lòng cuốn
Cuộc đời này đâu muốn có đâu
Trót mang một khúc tình sầu
Ngẩng lên mái tóc trên đầu hoa dâm
Ta vẫn vui nhìn mầm hoa thắm
Ta vẫn cười ta ngắm trời xanh
Bên ta còn những ngọt lành
Quyết ươm cây trái nở thành hoa thơm
Giọt lệ nào bát cơm chan đẫm?
Giọt mưa nào chân giẫm đường trơn?
Ai nào muốn phận cô đơn
Trách chi phận bạc dỗi hờn mà than
Mưa vẫn rơi trên giàn mướp trắng
Ta thấy lòng đợi nắng bừng lên
Những gì sầu tủi vội quên
Tơ hong nắng mới dệt lên thiệp hồng
Xua cái lạnh sầu đông trong dạ
Nở nụ cười hoa lá xanh tươi
Muốn cho nhiều những nụ cười
Cho thơ có cánh cho người thêm sang
Bên hiên nhà trăng vàng ta đợi
Nâng chén trà vời vợi trăng ngân
Thấy hồn tràn ngập sắc xuân
Dẹp tan mưa lũ đường trần phôi pha
Con chèo bẻo vội ca tiếng hót
Tiếng đàn bầu lảnh lót trong đêm
Câu thơ ngâm nát môi mềm
Ta như xé toạc màn đêm nhìn trời
Mưa trời hay nước mắt rơi?
Mong mưa mau tạnh để trời xanh trong
Tâm đem đốt lửa lòng cháy sáng
Câu đợi chờ lai láng yêu thương
Ô kìa đất mẹ quê hương
Mưa rơi lệ ướt đêm trường ai hay?
Lòng gợi nhớ những ngày nắng đẹp
Vần thơ như ánh thép hào quang
Cho ta mơ giấc mộng vàng
Nghĩ suy ao ước huy hoàng mai sau
Mưa nhiều quá buồng cau chớm lạnh
Mưa ơi mưa làm chạnh lòng ta
Câu cau trái vụ không hoa
Giàn trầu cũng chẳng bò ra tý nào
Bước chân ta ra vào nhiều thế
Mưa ơi mưa nghĩ để mà đau
Khăn mùi xoa sao thể lau
Một dòng mưa lớn chảy sau cõi lòng....
Má em hồng vội rám thời gian
Phải chăng kiếp phận đa đoan
Nát hồn trinh nữ gái ngoan bọt bèo
Giông bão cuốn gió reo lòng cuốn
Cuộc đời này đâu muốn có đâu
Trót mang một khúc tình sầu
Ngẩng lên mái tóc trên đầu hoa dâm
Ta vẫn vui nhìn mầm hoa thắm
Ta vẫn cười ta ngắm trời xanh
Bên ta còn những ngọt lành
Quyết ươm cây trái nở thành hoa thơm
Giọt lệ nào bát cơm chan đẫm?
Giọt mưa nào chân giẫm đường trơn?
Ai nào muốn phận cô đơn
Trách chi phận bạc dỗi hờn mà than
Mưa vẫn rơi trên giàn mướp trắng
Ta thấy lòng đợi nắng bừng lên
Những gì sầu tủi vội quên
Tơ hong nắng mới dệt lên thiệp hồng
Xua cái lạnh sầu đông trong dạ
Nở nụ cười hoa lá xanh tươi
Muốn cho nhiều những nụ cười
Cho thơ có cánh cho người thêm sang
Bên hiên nhà trăng vàng ta đợi
Nâng chén trà vời vợi trăng ngân
Thấy hồn tràn ngập sắc xuân
Dẹp tan mưa lũ đường trần phôi pha
Con chèo bẻo vội ca tiếng hót
Tiếng đàn bầu lảnh lót trong đêm
Câu thơ ngâm nát môi mềm
Ta như xé toạc màn đêm nhìn trời
Mưa trời hay nước mắt rơi?
Mong mưa mau tạnh để trời xanh trong
Tâm đem đốt lửa lòng cháy sáng
Câu đợi chờ lai láng yêu thương
Ô kìa đất mẹ quê hương
Mưa rơi lệ ướt đêm trường ai hay?
Lòng gợi nhớ những ngày nắng đẹp
Vần thơ như ánh thép hào quang
Cho ta mơ giấc mộng vàng
Nghĩ suy ao ước huy hoàng mai sau
Mưa nhiều quá buồng cau chớm lạnh
Mưa ơi mưa làm chạnh lòng ta
Câu cau trái vụ không hoa
Giàn trầu cũng chẳng bò ra tý nào
Bước chân ta ra vào nhiều thế
Mưa ơi mưa nghĩ để mà đau
Khăn mùi xoa sao thể lau
Một dòng mưa lớn chảy sau cõi lòng....



























