TIẾNG NHẠC QUÊ HƯƠNG

TA BÊN NHAU

Ta bên nhau tươi màu phượng đỏ
Thắm môi hồng theo gió tung bay
Bia ngon chưa uống đã say
Bên nhau hội ngộ một ngày thật vui
Quán bên hồ đượm mùi thơm phức
Ta thấy lòng sực nức mùi hương
Bên nhau lòng những vấn vương
Theo chân ta dạo con đường thân quen
Có người bảo tại men rượu ngấm
Nhưng mà ta thấy ấm bên tai
Ngại chi một đoạn đường dài
Gặp nhau như ngỡ có ai đợi chờ
Như họa giở câu thơ năm cũ
Liễu bên hồ vội rủ làm duyên
Hè oi ngỡ tựa màn thuyền
Mát lòng mát dạ bạn hiền khó quên














TÔI YÊU...

Tôi đi mua một chữ tình
Để lòng thanh thản cả mình lẫn ta
Tôi yêu thế giới bao la
Yêu người nghèo khổ yêu nhà mái tranh
Tôi yêu ngọn gió trong lành
Sương rơi ngọn cỏ hóa thành lời ca
Tôi yêu trò nhỏ muôn nhà
Cái nghèo còn đó nhưng mà học chăm
Tôi yêu cả ánh trăng rằm
Lung linh nguyệt vọng đêm nằm xuyến xao
Tôi yêu công nghệ vươn cao
Nhưng người nghèo chẳng thể nào vượt qua
Tôi yêu phượng đỏ cháy hoa
Hè oi em nhỏ đường xa tới trường
Chữ tình đi với chữ thương
Các em gắng nhé mái trường tuổi thơ
Tương lai vẫn đợi vẫn chờ
Bên em còn lắm ước mơ tuyệt vời
Các em trò nhỏ nghèo ơi
Nơi đâu cũng một phương trời tri âm

HAI TIẾNG QUÊ HƯƠNG


Anh đi tìm điệu hát dân ca
Tiếng quê hương sao mượt mà đến thế
Dù cuộc đời bôn ba dâu bể
Ta một lòng gìn giữ để thêm yêu
Quê hương ơi đẹp những buổi chiều
Mây đen bay những cánh diều no gió
Chiều xuân này trên bờ đê lộng gió
Mùi hương nồng cỏ mật vẫn bay xa
Ta dang tay ôm một khoảng bao la
Cho ngập lòng bởi bài ca hy vọng
Trên sân trường bông phượng hồng cháy bỏng
Hè về rồi ôi cái nóng cháy lưng
Ta chẳng hề suy nghĩ dửng dưng
Bởi lòng ta tưng bừng bao nhựa sống
Bến sông quê chiều nay gió lộng
Sóng nước rập rình một khoảng rộng mờ xa
Chân bước lang thang bên bụi cỏ gà
Những chú dễ vội nhảy ra níu kéo
Cỏ may ơi sao giờ này úa héo
Hỏi lời thề trong trẻo thủa còn xuân?
Cỏ quấn bến ta níu chín gấu quần
Cùng nhau nhặt ngồi gần gần thêm nữa
Ta thấy trong nhau bừng lên ngọn lửa
Lửa trong lòng mảnh đất hứa đi chung
Quê hương ơi truyền thống hào hùng
Ta cùng em dệt nên cùng năm tháng
Vẫn chói chang bảng vàng cách mạng
Nắm tay cùng ta ơn Đảng Kính yêu
Ta muốn cùng em gom nhặt thật nhiều
Dành quê hương những trời chiều đẹp nhất

NHỚ HÀ NỘI....

NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG CHIẾN THẮNG 30-4 GIẢI PHÓNG MIỀN NAM THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC
HÀ NỘI ƠI MỘT TRÁI TIM HỒNG
HÀ NỘI ƠI ĐIỆN BIÊN PHỦ TRÊN KHÔNG
HÀ NỘI ƠI MÃI THẮM NỒNG KÝ ỨC
Hà Nội ơi trái tim hồng
Lung linh đáy nước mặt sông ảo huyền
Ta đi tìm một chữ duyên
Buồn xa Hà Nội tới miền đất xa
Cuộc đời như ong tìm hoa
Ngẩn ngơ trong dạ bôn ba xứ người
Linh linh mặt nước xanh tươi
Hồ Gươm soi bóng nụ cười của ta
Bằng lăng tim ngắt màu hoa
Rung rinh liễu rủ ai pha gương đời
Yêu làm chi khó trả lời
Phải chăng ly biệt bởi lời khó trao
Muốn dâng một chút ngọt ngào
Mà hồn xơ xác lệ trào hoen mi
Muốn bên nhau để thầm thì
Mà sao xa cách còn gì nữa đâu
Gió lùa xé rách đêm thâu
Nát hồn kỹ nữ nỗi sầu xa xăm
Người đi đi với tháng năm
Giữa thương và nhớ mà nằm mông lung
Gió ơi sao mãi lạnh lung
Chẳng thề chẳng hẹn nhau cùng về đây
Tháp Rùa sương phủ trắng đầy
Nhớ về ký ức nơi đây một thời
Mênh mang sóng nước cuộc đời
Thôi thì cố nói một lời yêu thương
Ta cùng nhung nhớ quê hương
Tình yêu Hà Nội vấn vương trong lòng
Xa là nhớ gần là mong
Một thời đốt cháy lửa lòng vợi xa

THÁNG TƯ

Tháng tư vẫn cưới xin à?
Tháng tư vẫn thấy người ta lấy chồng
Tháng tư vẫn có trầu không?
Tháng tư có ánh nắng hồng qua sân
Bà con hàng xóm xa gần
Tháng tư nóng thế ngại ngần chi đâu?
Đã mời đã nói một câu
Phong bì sắp sẵn tiếc đâu mà buồn
Có lòng ta cứ đi luôn
Người ta cưới hỏi mình buồn làm chi?
Rượu ngon uống cạn chén đi
Cuộc đời ngây ngất còn gì hè oi

HỌA THƠ CHO CÂY

Xưa kia sống ở trong chum
Thân em giờ cứ khum khum khó nhìn
Được mùa lắm kẻ ăn xin
Cho nên anh phải ngắm nhìn hồi lâu
Về nhà chuẩn bị tiền sâu
Mua em về để họa câu thơ tình
Kể ra giờ thấy xinh xinh
Chạc ba chạc bẩy ôi tình nhiều ghê
Rễ buông anh chẳng dám chê
Tay cành uốn éo anh mê thật rồi
Sân to quây gạch em ngồi
Em cười duyên dáng làm tôi phải lòng
há há-Cây cũng có tình iu nhá 
 Ngồi trên chậu đổ bê tông
Em ơi đón ánh nắng hồng chao nghiêng
Biết rằng một nỗi niềm riêng
Nhưng anh ngại sợ phải khiêng em rồi
Em to làm khổ đời tôi
Thân hình bệ vệ khó lôi lắm mà
Anh thuê cần cẩu cõng ra
Em chớ điệu đà vỡ chậu của anh
 Hình rồng uốn lượn khoe duyên
Tóc mấy buông rủ nghiêng nghiêng dịu hiền
Trông em như tuổi thần tiên
Anh phải cầm tiền mua thẳng em luôn
Biết rằng nhà chủ rất buồn
Khi anh mua vội mà chuồn về ngay
Chăm em chăm tối chăm ngày
Mỗi khi sâu nở lấy tay bắt liền
Giờ em nào khác gì tiên
Cũng đáng đồng tiền chờ đợi người ta
Người ta thích ghé tới nhà
Trông em duyên dáng nuột nà mà thương
Trao em đẹp cả đôi đường
Tiền tươi thóc thật vấn vương nỗi gì? 
 Thế này là thế Long quì
Kiểu như anh hỏi thích gì hả em
Rễ buông hút nước vẫn thèm
Hanh khô củi lửa làm em đề phòng
Gái quê thắt đáy lưng ong
Khi cháy lửa lòng là đã biết yêu
Còn cây này tựa dáng Kiều 
Ngắm lâu ngắm kỹ cũng nhiều tương tư
 Từng tầng từng lớp lá xanh
Như quê hương có gió lành thổi qua
Hương đồng gió nội quê ta
Bướm bay chim lượt vang ca dưới trời
Anh còn mải miết họa lời
Yêu cây anh họa cuộc đời vào cây
Dù cho tóc có màu mây
Thì anh yêu mãi em cây của mình
Trong anh có cả chữ tình
Anh dành một chút lòng mình yêu cây



  Em giờ là gái hai con
Sao mà vẫn thắm lòng son thế à?
Tóc dài buông xuống xòe ra
Ai mang kết tóc cho ta thắm nồng
Biết em là gái có chồng
Như cây có chủ vui trồng sớm mai
Tay em đón nắng vươn dài
Em đang khát nước chờ ai mang dùm
Đợi chờ lá tỏa xanh um
Chim ca bay nhảy dưới lùm lá xanh
Tháng ba hoa gạo đỏ cành
Còn anh vương vấn em Sanh bên thềm
Gió vờn cành lá dịu êm
Non xanh bởi giọt sương đêm ảo mờ
Còn anh vui họa vần thơ
Em ơi anh họa nhạc chờ" tiền tươi"
há há


  Em ngồi tạo dáng thật xinh
Dáng em sao lắm cái tình bên trong
Mỗi anh mới hiểu cái lòng
Thân hình thon thả ước mong xuân về
Trông em đẹp tựa gái quê
Anh nhìn anh ngắm mà mê mẩn hồn
Hàng ngày cứ lúc chiều hôm
Anh mang nước tưới anh ôm ấp nhiều
Nét duyên trông thật đáng yêu
Em ngồi tạo thế dáng Kiều có duyên
há há-em này là em chạc ba trông khiếp nhỉ? hô hô

MỘT THOÁNG HÀ ĐÔNG

ĐHTDTT THỦ ĐÔ LẦN THỨ VIII NĂM 2013
Đoàn Gia Lâm có 7 VĐV tham gia giải vật dân tộc
Đạt : 2 HCV-2 HCB-1 HCĐ
Kết quả: Nhất toàn đoàn môn vật dân tộc
ĐÊM HÀ ĐÔNG
Đêm nay trên đất Hà Đông
Phố phường tấp nập bóng hồng đi qua
Có hàng ngô nướng vội sà
Từng đôi trai gái mặn mà đưa duyên
Than hồng nướng mấy bắp liền
Ăn xong chẳng phải trả tiền sướng chưa?
Đêm về thấp thoáng lưa thưa
Tìm sao ngô hạt răng cưa mà sài
Xe ga em chạy đường dài
Còn anh mỏi cổ ngóng hoài xe lăn
Thôi về phòng nghỉ vô chăn
Chìm trong giấc mộng lăn tăn nỗi gì?
Bên hiên tiếng gió thầm thì
Tiếng lòng gom nhặt những gì đi qua
Hôm nay người ốm quá trời
Mắt mờ gối mỏi chán đời lang thang
Người ta mang bán lộc vàng
Còn tui thất thểu ngỡ ngàng đi qua
Trời đêm đâu có trăng tà
Mà sao như lạc hàng gà thành đô
Tưởng mình muốn gặp ni cô
Hà Đông nhộp nhịp ô tô qua đường
Ta đi tìm một người thương
Tìm luôn cả một đêm trường mưa xuân
Chưa quen cũng chẳng phải gần
Thôi thì tự nhủ rằng xuân vẫn còn
Cúc vàng muốn mở nhuy son
Hoa sim biên giới nước non ai bì
Gom câu thơ cũ bán đi
Mua cơn gió thoảng thầm thì bên tai
Nhìn em trò nhỏ đua tài
Mà lòng vui sướng mãi hoài chưa thôi
Ngày mai kết thúc mất rồi
Huy chương lấp lánh trên môi ta cười
Đem công đổi lấy vàng mười
Trao em nhỏ nhỏ nụ cười yêu thương
Đã hai đêm mấy canh trường
Hà Đông ở lại vấn vương khi về
Ta về mang cả bùa mê
Mang niềm chiến thắng tặng quê hương mình
Huy chương trên ngực lung linh
Mà sao ta thấy chữ tình bên trong
Xuyến xao lòng tự bảo lòng
Mưa phùn ướt áo mang hong gió trời
Niềm vui gửi tặng bằng lời
Cùng nhau vui mãi dưới trời thủ đô

MÙNG 8 THÁNG 3

VỊ THA
Vẫn đây cái phận đàn bà

Vẫn tưới sắc thắm nhạt nhòa phiêu diêu
Vẫn tình vẫn nghĩa đáng yêu
Vẫn duyên dáng môt nét Kiều diễm xuân
Hỏi đâu chi xa với gần
Hỏi từ cuộc sống bao lần phong ba
Hỏi tự nét đẹp kiêu sa
Hỏi xem cái phận đàn bà ở đâu?
Xem hoa đâu đẹp cái mầu
Xem lòng đâu biết nông sâu thế nào
Xem tình biết thấp hay cao?
Xem xuân còn thẹn ngọt ngào hay chua
Lòng người đâu thứ bán mua
Lòng sung thì cứ trêu đùa nghẹo hoa
Lòng thành thì thật bao la
Lòng trung hỏi mấy mặn mà nữa không?
Trong như nước ngọt nước ngà
Trong hồn phảng phất hương hoa với đời
Trong tâm treo khắp mọi nơi
Trong tiềm thức hỏi mấy lời lưu danh
Như vầng trăng sáng trăng thanh
Như viên ngọc quí để dành cho ai?
Như tiên kheo nét trang đài
Như hồn quê Việt cánh mai rực vàng
Ngọc ngà rèn dũa cho sang
Ngọc trong sáng dưới trăng vàng lung linh
Ngọc mang nét đẹp bên mình
Ngọc bích hỏi có chữ tình VỊ THA
Hình ảnh: Chào mừng  quốc tế phụ nữ mùng tám tháng ba-tếu táo tý 
VỊ THA
Vẫn đây cái phận đàn bà
Vẫn tưới sắc thắm nhạt nhòa phiêu diêu
Vẫn tình vẫn nghĩa đáng yêu
Vẫn duyên dáng môt nét Kiều diễm xuân
Hỏi đâu chi xa với gần
Hỏi từ cuộc sống bao lần phong ba
Hỏi tự nét đẹp kiêu sa
Hỏi xem cái phận đàn bà ở đâu?
Xem hoa đâu đẹp cái mầu
Xem lòng đâu biết nông sâu thế nào
Xem tình biết thấp hay cao?
Xem xuân còn thẹn ngọt ngào hay chua
Lòng người đâu thứ bán mua
Lòng sung thì cứ trêu đùa nghẹo hoa
Lòng thành thì thật bao la
Lòng trung hỏi mấy mặn mà nữa không?
Trong như nước ngọt nước ngà
Trong hồn phảng phất hương hoa với đời
Trong tâm treo khắp mọi nơi
Trong tiềm thức hỏi mấy lời lưu danh
Như vầng trăng sáng trăng thanh
Như viên ngọc quí để dành cho ai?
Như tiên kheo nét trang đài
Như hồn quê Việt cánh mai rực vàng
Ngọc ngà rèn dũa cho sang
Ngọc trong sáng dưới trăng vàng lung linh
Ngọc mang nét đẹp bên mình
Ngọc bích hỏi có chữ tình VỊ THA

Biết rằng mùng 8 tháng 3

Anh đi công tác xa nhà đó em

Gió xuân lay động cánh rèm
Trăng nhòm khe cửa trăng xem nguyệt phòng
Thôi thì cứ nhớ cứ mong
Cứ thắp lửa lòng cứ đợi nhau thôi
Cứ hồng sắc thắm trên môi
Cứ tươi roi rói như hồi đôi mươi
Cứ vui mà nở miệng cười
Trăng khuya thổn thức dưới trời tự do
Gian nan điệp khúc âu lo
Ngân lên dạo một câu hò mang giao
Người ta ngày ấy ngọt ngào
Còn mình ngày ấy tầm phào qua loa
Thôi thì ngắm cảnh xem hoa
Bởi ngày mùng 8 tháng 3 sắp về

Người ta mong đến tháng 3
Ngắm cây gạo nở đỏ hoa đầu làng
Đêm trăng ngắm ánh trăng vàng
Mơ về nơi ấy mộng vàng ai trao
Còn mình thất thểu tầm phào
Nghe trăng khuất núi gió gào bên sông
Tháng ba lại thấy mùa đông
Nàng Bân may áo cho chồng năm nao
he he

YÊU
Anh đi dệt một chữ Yêu
Dù cho trời có xế chiều vẫn đi
Đường trần gian khó thường khi
Trăng lên khe núi gió thầm thì reo
Than thân cũng một kiếp nghèo
Sương pha mái tóc tay chèo khuya ngang
Hằng đêm đợi ánh trăng vàng
Trăng non hờ hững lại càng vương mây
Chờ đêm trăng tỏ đong đầy
Nhưng mưa lại đến kéo mây lại về
Trăng tàn vẫn cứ mải mê
Tìm sao cho được lời thề cỏ may
Tháng ba mùng tám xuân nay
Kết vòng hoa thắm đợi ngày tặng ai
Cuối xuân vẫn cứ đợi hoài
Nàng Bân may áo cho ai đợi chờ
Hỏi rằng bao kẻ ngu ngơ
Thức đêm ngồi mạng làm thơ kêu sầu
Chữ tình tìm mãi nơi đâu
Chữ duyên trời đã bắc cầu kia thôi
Mà sao vọng tiếng luân hồi
Nơi cần tìm đến để rồi ước ao
Nơi xuân ấm áp ngọt ngào
Thì không bước đến lại vào thâm cung
Lạc đường lạc chốn bùng nhùng
Rõ ràng xuân đến-lạnh lùng than chi?
Bên sông gió vẫn thầm thì
Ngẩng lên cây lá xanh rì cuối xuân
Có duyên chớ có ngại ngần
Có lòng trời ắt có xuân kéo dài
Chữ tài chẳng phải chữ tai
Cứ mơ mộng nhánh hoa mai rực vàng
Cứ nhìn đào đón xuân sang
Tháng ba trời rét có nàng đến trao
Trao cho yếm thắm lụa đào
Cho tình bằng những ngọt ngào dễ thương
hô hô-tếu táo tý chúc mừng ngày quốc tế phụ nữ 8/3/2013